Quả thực khi Thật khó để bắt ai đó yêu mình và càng khó hơn khi bắt mình ngừng yêu ai đó...
Nói 1 cách chính xác thì chưa 1 ngày Tôi có thể quên em, trong tâm trí tôi em luôn hiện hữu, những ký ức về em cứ xuất hiện 1 cách tinh quái mỗi khi đầu óc Tôi ngừng suy nghĩ...Cư như tôi chẳng có việc gì khác để làm ngoài yêu*cười nhạt*
Lần này cũng như mọi lần...và hôm nay cũng như mọi hôm, Tôi khổng thể quên..vẫn lặng lẽ vào fb của em, như 1 công việc không thể thiếu, mỗi ngày.
Tôi vẫn thường thức rất khuy, khi mọi người đều đã yên giấc ít nhất là em, vì Tôi vẫn còn việc phải làm. Vào fb của em,kết bạn,cho em vào danh sách Bạn thân chỉ muốn biết ngày hôm nay của em thế nào, thế là đủ để ngăn tôi không nt cho em.
Có thể như thê Tôi sẽ rất khó có thể quên đc em cho đến ngày Tôi có thể gặp đc ai đó...ai đó ư?
Mặc kệ, chỉ biết như thê Tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
HỤT HẪNG...là khi khồng thể nhìn thấy fb của em nữa, chắc ai đó lại làm em buồn, em vẫn thường như thế...thật ganh tỵ**
Cũng có thể em lại có 1 đự định nào đó cần phải làm, 1 mục tiêu em đặt ra mà em cần cố gắng
Đành vậy
Chúc em mọi chuyện đều ổn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét